Kimonanthe Diptyque – Vẻ đẹp tinh tế xứ hoa anh đào

0
1262

Đất nước ấy là ước mơ thanh xuân của tôi suốt từ những năm mười tám. Nhớ cái ngày trường cấp 3 mở hội thảo du học, tôi đã thấy mình rạo rực như nào khi nghĩ về tương lai phía trước, khi được đặt chân đến xứ người. Tất nhiên là đời thì không bao giờ mơ. Tôi không nói là mình từ bỏ, nhưng hiện tại thì chưa thể. Hôm rồi sinh nhật, món quà mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới, anh tặng tôi Kimonanthe, nước Nhật của tôi nằm gọn trong đó.

Những gì tôi nghĩ về đất nước mặt trời mọc dường như chỉ gói gọn trong chai nước hoa màu vàng nhỏ xinh. Mảnh đấy ấy trong tôi không hề ồn ào hoa lệ, tràn ngập đồ công nghệ hay những hình ảnh nóng bỏng như người đời vẫn nghĩ, mọi thứ đều đẹp một cách đơn thuần. Tôi nhớ những ngày trốn bố mẹ để thuê manga về đọc rồi mấy đêm liền thức cày không biết bao nhiêu bộ anime và đặc biệt thích phim của Hayao Myazaki.

Dưới con mắt của người đạo diễn tài ba ấy, Nhật Bản hiện lên với những ngôi nhà, mái đền bằng gỗ thô sơ, tồn tại mạnh mẽ qua năm tháng lửa đạn và cả thước phim về lũ trẻ ngây ngô, luôn chực miệng cười, mặc yukata chạy trên cánh đồng bát ngát. Chẳng hiểu sao lần nào xem xong, lòng tôi lại sôi sục, đứng ngồi không yên. Và Kimonanthe cũng khiến tôi cảm thấy như thế mỗi lần ngửi thấy mùi hương tuyệt vời ấy.

Thứ hương liệu hoàn hảo làm nên sự thành công của chai nước hoa chính là hoa mộc tê (Osmanthus), linh hồn của cả mùi huơng. Đây cũng là lần đầu tiên tôi biết đến loại hoa này, thứ nguyên liệu kì lạ nhất từng gặp. Không phải ai cũng cảm được hết mùi hương của nó. Có lẽ phải đến lần thứ hai hay ba gì đó, tôi mới hiểu trọn vẹn được mộc tê. Một mùi hương đậm nét Á Đông, dịu ngọt mộc mạc nhưng không kém phần huyền bí.

Ngày xưa ta có Chanel No.5 đại diện cho lớp nước hoa quyền lực đầy quyến rũ của thế kỷ 20 với sự dai dẳng ôm lấy da thịt thì Kimonanthe lại không hề thua kém với sự nồng nàn cuốn hút mộng mị đúng chất Nhật mà chỉ riêng ở đây mới thấy. Tôi có cảm giác chỉ cần mình mộc tê là mùi hương của Kimonanthe đã đủ thơm rồi. Như thể nếu ai đó đi qua thôi cũng làm người khác phải xuýt xoa nức mũi, những note khác giống như  là bước đệm đưa hương lại gần với giác quan của người dùng hơn thôi.

Mộc tê đã tự vẽ lên trong trí óc người khác một bức tranh trầm mặc về người con gái Nhật trong bộ Kimono nhạt màu. Cô gái ấy lạ lắm, nước da trắng ngần, mái tóc búi lên với chiếc trâm hoa đúng chuẩn và đôi mắt nhiều tâm sự hơi khép xuống. Vô tình ta bị cuốn vào dòng tưởng tượng ấy, cứ miên man không biết cô nàng  đang suy nghĩ điều gì. Trong vô thức có khi nào tôi  tự nghĩ đến chính mình, đang đắn đo và suy nghĩ về tương lai không?

Một trong những điều làm nên sự thành công của Kimonanthe chính là sự kết hợp của hương mơ, gỗ đàn hương, nhang cùng các gia vị khác tạo nên một mùi hương ấm áp lý tưởng cho mùa thu đông năm nay. Tôi luôn thấy dễ chịu mỗi khi mang em bên mình, có cảm giác như mình đang mặc bộ kimono truyền thống, bản thân tự nhiên dịu dàng hơn hẳn, cũng từ đó mà biết ý nhị và duyên dáng hơn thường ngày. Tôi nghĩ là phải một thời gian dài nữa mình mới có thể khám phá hết những bí ẩn trong chai nước hoa. Không chỉ đơn thuần là mùi hương, mà Kimonanthe như một thông điệp gửi về quá khứ, là chiếc cầu nối thô sơ, thông qua từng note hương từ đó từng người trong chúng ta tưởng tượng về nước Nhật của chính mình.